Về đầu trang ĂN ĐÚNG CÁCH CÓ THỂ CỨU ĐƯỢC CẢ THẾ GIỚI (Phần cuối)

Lợi ích ăn chay

20-01-2015
Ăn chay đủ chất, khoa học đã trở thành một phong trào sống khỏe, ...
06-06-2013
Rau là một món không thể thiếu được trong các bữa ăn hàng ngày. N...
03-06-2013
Ăn chay là không dùng thịt và tăng cường các thức ăn có lợi cho s...

Tác giả: Tim Zimmermann  

Người dịch: Trần Quốc Huân

Description: C:\Users\HuanT\AppData\Local\Microsoft\Windows\Temporary Internet Files\Content.Word\Tim Zimmermann.jpg

Ăn sản vật địa phương

Ăn gì là quan trọng, song cách thức ăn lên dĩa của bạn cũng quan trọng không kém.

Quãng đường đi và lượng khí nhà kính thải ra đối với thực phẩm nhập khẩu là những tác động sinh thái cần tính đến. Mức độ tác động tùy thuộc ở hiệu suất vận tải. Cá hồi Alaska còn tươi hay phô-mai Pháp sẽ có tác động khí hậu lớn hơn nhiều so với chuối hay cam được lèn chặt trong các container. Một xe tải nặng chạy xuyên ngang nước Mỹmà chở đủ tải so với một xe pick-up chạy khoảng 100km từ nông trại đến chợ mà chỉ chở 2, 3 hộp be bé, cái nào có hiệu suất hơn?

Nhìn chung, việc chọn mua các sản vật địa phương hơn là mua hàng nhập khẩu hay liên tỉnh giúp giảm tác động khí hậu từ 10 đến 30%. Nông sản nhập khẩu hay liên tỉnh có cự ly vận tải 1.500 dặm sẽ tạo ra lượng khí nhà kính từ 5 đến 17 lần lớn hơn nông sản trong vùng với cự ly vận tải 45 dặm.

Chúng ta vất bỏ quá nhiều thức ăn

Ăn chay hay ăn thịt, chúng ta còn có 2 cách sau rất quan trọng để giảm bớt tác động sinh thái của mình. Thứ nhất là bớt ăn đi. Một người trung bình nạp 3.500 calorie một ngày, nếu giảm xuống mức dinh dưỡng căn bản là 2.500 calorie thì người đó đã giảm tác động môi trường của mình khoảng 30%. Nếu là người hoạt động tích cực thì nhu cầu chỉ là 2.800 calorie, cũng giảm được 20%.

Thứ hai là bớt vất đi.Ở Mỹ, 40% thức ăn – trị giá 165 tỳ USD.bị vất bỏ mỗi năm. Đấy không chỉ là vấn nạn môi trường mà thực sự là bi kịch xã hội. Theo USDA, một gia đình Mỹ trung bình mỗi năm thải loại 2 triệu calorie, trị giá 1.500 USD. Hậu quả là 25% lượng nước ở Mỹ dùng để sản xuất những thực phẩm không được ăn đến; và 28% đất nông nghiệp để nuôi trồng những thực phẩm mà kết thúc là ở trong sọt rác. Thực phẩm thừa là rác thải thể rắn lớn nhất ở Mỹ, 80 tỷ pounds – và khí nhà kính thải ra từ khối lượng đó tương đương khí xả của 33 triệu chiếc xe hơi.

Phung phí thịt và hải sản, những thực phẩm tiêu hao nhiều tài nguyên nhất, thực sự là bạc đãi thiên nhiên; thế nhưng người tiêu dùng đã vất đi 40% cá, 31% thịt gà tây, 25% thịt heo, 16% thịt bò, và 12% thịt gà. Người tiêu dùng đòi thực phẩm phải tươi, thế là tại quầy bán lẻ, thực phẩm đến một hạn nào đó mà chưa bán được thì phải vất đi. Tại các nhà hàng, lượng thực phẩm đổ bỏ chiếm 37% lượng thực phẩm bị đổ bỏ nói chung.

Ăn bền vững và vui sống

Triết lý “bền vững” giống như một kiểu tôn giáo vậy: chúng ta phấn đấu cho sự tận thiện, tận mỹ, song rất khó. Chúng ta phạm tội chỗ này một chút, chỗ kia một chút. Một người ăn thịt từ gà và rau nuôi trồng trong vườn nhà có thể tạo ra tác động môi trường thấp hơn người ăn thực phẩm organic nhập khẩu. Từng điều chỉnh hành vi nho nhỏ đều có thể đem lại lợi ích lớn lao. Đừng bận tâm mình ăn có đủ lượng đạm hay không, và luôn nhớ rằng đạm thực vật ít gây tác hại cho hành tinh hơn là đạm động vật. Chọn thực phẩm có nguồn gốc gần nhà mình, mùa nào ăn thức ấy, chừng đó đã giúp giảm quãng đường vận chuyển thực phẩm. Ăn ít đi, vất bỏ ít đi. Hãy sẵn lòng thưởng thức những  cách nấu mới. Thoải mái. Vui vẻ. Ăn uống bền vững không phải là sống khổ hạnh. Chúng ta thường nghĩ những vấn đề liên quan đến môi trường như là những hành vi sai trái của mình, và mình phải từ bỏ thói quen đó. Tuy nhiên, chúng ta vẫn có thể giúp ích cho môi trường theo một cách thức vui tươi hơn.